Văn hóa doanh nghiệp

Kỷ niệm khó quên về văn hóa nghĩa tình

Nguyễn Đường Tuấn - Nguyên Giám đốc BIDV Hà nội 26/03/2026 12:30

Câu chuyện giản dị những hàm súc Văn hóa nghĩa tình BIDV và khách hàng cách đây hơn 30 năm.

Trong hoạt động kinh doanh nói chung, hoạt động ngân hàng nói riêng, có thể nói vốn là hàng đầu. Có thật nhiều vốn (nhiều hàng) thì mới thành sức mạnh, mới mở mang được các loại hình hoạt động, mới “bán” được nhiều hàng để góp phần mang lại hiệu quả cao.

Trong các hoạt động ngân hàng thì vấn đề quan hệ là vô cùng quan trọng, quan hệ giữa ngân hàng với chính quyền, giữa ngân hàng với các doanh nghiệp và giữa các ngân hàng trong hệ thống... mà các đồng chí lãnh đạo BIDV trong các thời kỳ hay đề cập tới nội dung là “chính sách khách hàng”. Tôi chỉ nhớ về “kỷ niệm khó quên” trong quan hệ với khách hàng chứ không dám phân tích về chủ đề lớn này.

Giữa năm 1995, tôi đang làm Giám đốc BIDV Đông Anh trực thuộc BIDV Hà Nội. Lúc này, công tác nguồn vốn được quan tâm đặt lên hàng đầu. Dù chỉ là chi nhánh cấp 2 nhưng doanh số hoạt động của BIDV Đông Anh gần bằng BIDV Hải Phòng, Chi nhánh Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Đông Anh và Ngân hàng Công Thương Đông Anh cộng lại. Mấy năm liền “xuôi chèo, mát mái” thì vào đầu tháng 6/1995, nguồn vốn của BIDV Đông Anh bị chuyển đi 6 tỷ đồng từ Công ty Xây lắp điện 4, một khách hàng lớn nhất khu vực phía đông Hà Nội đã nhiều năm chúng tôi cho vay để thực hiện xây dựng các công trình đường dây siêu cao áp 500KV (đoạn thuộc Tây Nguyên). Công ty Xây lắp điện 4 sau khi trả hết nợ ngân hàng, còn có tiền gửi thường xuyên gần 100 tỷ (con số này lúc đó đã là rất lớn).Tại thời điểm đó, huy động vốn trong các doanh nghiệp vừa và nhỏ chẳng được là bao. Nhiều doanh nghiệp chủ yếu là vay, còn gửi thì chỉ thường xuyên có vài chục đến vài trăm triệu, thậm chí là mấy triệu

Ảnh 2

Trong suốt thời gian tôi làm giám đốc BIDV Đông Anh trước đó không có một khách hàng nào bỏ ngân hàng ra đi, vì vậy sự việc trên khiến tôi vô cùng lo lắng, cả đêm không ngủ trằn trọc, băn khoăn không biết tại sao công ty lại chuyển 6 tỷ từ BIDV Đông Anh sang Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Đông Anh và sẽ có nguy cơ tiếp tục chuyển nữa.

Đi sâu vào tìm hiểu tôi được biết thì ra có sự hiệp đồng trong nội bộ của tôi với Ngân hàng bạn. Lúc đó tôi liền nghĩ cách khơi dậy tình nghĩa khách hàng với Công ty Xây lắp điện 4 trong hàng chục năm khó khăn gian khổ. Giám đốc Công ty Xây lắp điện 4 là anh Phạm Văn Châu, quê Nghệ An, đã nhiều năm làm hiệu trưởng trường Trung cấp Điện Sóc Sơn.

Tối thứ 7 một ngày tháng 6, tôi mang một bó hoa kèm theo một bài thơ mà tôi tự sáng tác sang tận nhà anh thuộc quận Ba Đình – Hà nội gửi tặng anh. Nội dung bài thơ như sau:

Nhớ mãi anh Châu
Anh Châu ơi có thể nào quên
Những tháng năm khó khăn triền miên
Những tháng năm thiếu gạo thiếu tiền
Những tháng năm doanh nghiệp đảo điên
Tôi nhớ mãi một ngày gặp anh
Tóc còn xanh, đôi mắt tinh anh
Anh chân thật như thưở còn kháng chiến
Miệng anh cười mở tấm lòng từ thiện
Đến hôm nay năm tháng thoảng qua
Đời phôi pha nhưng hồn vẫn chưa già
Ta vẫn sống như cuộc đời có Bác
Ta vẫn sống với tâm hồn dào dạt
Anh Châu ơi có thể nào quên
Anh Hiệu, anh Lưu, anh Lãm, anh Đàm
Ăn củ sắn, vay ngân hàng làm điện
Chịu lương công nhân nhưng cuộc đời hãnh tiến
Phút khó khăn nhưng vẫn bên nhau
Lương không cao nhưng vẫn ngẩng cao đầu
Đời cao quý vì tấm lòng chân thật
Khó khăn trải đời ta nằm gai nếm mật
Chắc anh xem “Đường dây lên Sông Đà”
Công ty 4 quyện ngân hàng Kiến thiết
Công ty I chờ “nguồn” và phát điện
Cởi trần ra ta vượt sóng sâu
Bến vinh quang ôi ai bắc nhịp cầu
Mộc mạc, đơn sơ có đầu có cuối
Mỗi bước đi lên chúc nhau thắng lợi
Khó khăn nào thay được lòng ta
Có ai nghĩ ngân hàng ra kinh doanh
Lãi suất thấp cao đâu biết nhọc nhằn
Thật may mắn có anh người bạn lớn
Gắn bó lâu dài ta hiểu nhau hơn
Mấy vần thơ xin gửi tới anh
Đời vẫn tươi trời vẫn trong xanh
Tôi mong anh vẫn trọn tình vẹn nghĩa
Tôi mong anh đừng bao giờ chia sẻ
Hôm nay đây vẫn như thưở nào
Mắt tinh anh da dẻ hồng hào
Anh là Châu, anh là giám đốc
Vật đổi sao dời anh vẫn là anh Châu

Sau khi gửi bài thơ cho anh Châu, ngay thứ hai tuần sau đó anh chỉ thị cho Kế toán trưởng Nguyễn Văn Thước “từ nay không được chuyển tiền gửi từ BIDV Đông Anh đến bất kỳ ngân hàng nào, đừng để ông Tuấn trách ta”.

Câu chuyện chỉ là một nguồn vốn – một bài thơ nhưng với tôi lại là một kỷ niệm khó quên. Cho đến bây giờ nó vẫn còn hữu ích vì chúng ta vẫn đang thực hiện chính sách chăm sóc khách hàng. Bởi khách hàng của chúng ta phần nhiều vẫn coi trọng tình nghĩa. Khi họ không nghĩ đến tình nghĩa ấy là lúc họ ra đi.

N.Đ.T

Hà nội, ngày 16/12/2011

*Nguyên Giám đốc BIDV Hà Nội

Ý kiến (0)
Gửi