Nhớ về một chuyến đi Ân tình
Năm 2002, nhân dịp kỷ niệm 45 năm ngày thành lập, BIDV đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu "Đơn vị Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới", Chi nhánh Quảng Bình được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Lao động hạng Nhất. Trong niềm vui sướng đó, Ban lãnh đạo BIDV Quảng Bình quyết định tổ chức cho các cán bộ hưu trí của Chi nhánh một chuyến tham quan đất nước.

Chuyến đi ân tình cho các bậc tiền bối
Tổng số cán bộ hưu trí của Chi nhánh lúc đó (còn sống) có 12 người, tuổi đều xấp xỉ 70, 80. Trong số đó chỉ có cụ Phạm Anh Dũng có 6 năm làm giám đốc chi nhánh là có điều kiện đi đến nhiều miền đất nước qua những lần đi công tác, còn các cụ khác chưa từng bước chân ra khỏi nơi chôn rau cắt rốn. Các cụ bày tỏ nguyện vọng muốn đi tham quan để "mắt thấy, tai nghe" những đổi thay của đất nước mà bao năm chiến đấu, công tác gian khổ để góp phần công sức nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Nay đất nước đổi mới, thay da đổi thịt, bao công trình kinh tế, văn hoá, phúc lợi mọc lên nguy nga, tráng lệ chỉ xem qua ti vi đã sướng lòng. Vì vậy, muốn đến tận nơi "Phú Xuân cũng trải, Đồng Nai cũng từng" là một nguyện vọng khao khát của các cụ.
Ban lãnh đạo chi nhánh vừa thấu hiểu lòng các cụ vừa thể hiện lòng tri ân của mình với các thế hệ đi trước đã quyết định cho các cụ đi tham quan bằng chi phí quỹ phúc lợi. Cơ quan dành một xe 15 chỗ ngồi đưa các cụ đi tham quan 12 ngày. Tôi xung phong làm người dẫn đường đưa các cụ đi, cụ Lê Bá Hùng - trưởng ban liên lạc hưu trí BIDV Quảng Bình làm trưởng đoàn chịu trách nhiệm chăm sóc các cụ. Ban lãnh đạo còn cử đồng chí Đặng Thị Huệ, Phó giám đốc có trách nhiệm điện thoại qua máy di động của đồng chí Nguyễn Xuân Trường để biết hành trình của đoàn hàng ngày, nếu đoàn gặp khó khăn thì liên hệ với lãnh đạo các chi nhánh tỉnh bạn giúp đỡ.
6 giờ sáng ngày 2/6/2002, đoàn tham quan có đủ 11 cụ (cụ Phan Thực ốm không đi được), cụ nào cụ nấy nét mặt tươi vui, chào hỏi nhau hân hoan, rộn rã. Toàn Ban lãnh đạo và nhiều cán bộ chi nhánh đến tiễn và chúc đoàn đi sức khoẻ, an toàn.
Trên đường đi, các cụ có nguyện vọng phải đến cho được Đồng Tháp Mười, Đước Năm Căn, Hồ Xuân Hương, Đà Lạt; phải thấy con người, làng xóm, phố xá miền Nam ra sao, cơ quan Ngân hàng Đầu tư và Phát triển các tỉnh bạn thế nào và tranh thủ thăm các đồng chí từng công tác ở Chi hàng Kiến thiết Quảng Bình những năm chống Mỹ, từng vào sinh ra tử với nhau.
Thế là cuộc tham quan có một hành trình khẩn trương như “tốc chiến” thời đánh Mỹ giải phóng miền Nam. Buối sáng, khởi hành từ 7 giờ, trưa 12 giờ ăn cơm ở bất kỳ quán nào gặp dọc đường, tối nghỉ lại chi nhánh BIDV các tỉnh. Ăn cơm tối và sắp xếp chỗ nghỉ xong là tranh thủ lên xe đi dạo phố phường, đi thăm bạn cũ. Mỗi ngày đoàn đi được 300 đến 350km. Cứ như vậy, đoàn đã đi qua các tỉnh Đà Nẵng, Quảng Ngãi, Phú Yên, Bình Thuận, thành phố Hồ Chí Minh, Long An, Cà Mau,Vũng Tàu, Lâm Đồng, Khánh Hoà, Quảng Ngãi, Quảng Nam, Thừa Thiên Huế. Ngày 12/6, đoàn trở về Quảng Bình .
Cho đến khi xe rời thành phố Huế để về lại Quảng Bình, cả đoàn ai cũng mạnh khoẻ, người tăng cân ít nhất là cụ Quát tăng 1 cân, còn thì ai cũng tăng được 2 cân. Suốt cả trên đường vào ra Bắc, các cụ cười nói vui vẻ. Hành trang của các cụ khi đi là thuốc cảm, thuốc ho, thuốc đau bụng, thuốc kháng sinh nhưng chỉ có vài cụ sử dụng chút ít, còn thì mang về y nguyên. Tôi thở phào nhẹ nhõm, thế là chuyến đi tham quan của các cụ bảo đảm an toàn, hoan hỉ.

Hành trình khó quên với BIDV trên mọi miền đất nước
Trên đường từ Huế ra Đồng Hới, tôi tranh thủ cùng các cụ tổng kết nội dung chính của chuyến đi. Tôi hỏi: "Chuyến đi tham quan để lại cho các cụ những ấn tượng gì?", tất cả các cụ sôi nổi phát biểu cảm tưởng của mình. Tôi gom lại những ấn tượng các cụ thấy sâu sắc nhất là:
Ấn tượng thứ nhất: Đoàn đi đến chi nhánh nào cũng được Ban lãnh đạo tổ chức đón tiếp với tấm lòng kính trọng, thân tình. Các cụ được săn sóc bữa ăn ngon, phòng nghỉ tốt, hướng dẫn tham quan nhiệt tình. Nhiều nơi, lãnh đạo nhắc nhở cán bộ hành chính "phải có món ăn mềm cho các cụ yếu răng".
Ấn tượng thứ hai: Thấy trụ sở và các phương tiện làm việc của các chi nhánh Ngân hàng Đầu tư và Phát triển khang trang, hiện đại, nhân viên, cán bộ Ngân hàng Đầu tư và Phát triển mặc đẹp, lịch sự, trẻ trung và có trình độ. Chi nhánh nào cũng tăng trưởng về kết quả chuyên môn.
Ấn tượng thứ ba: Được tham quan nhiều cảnh quan đất nước. Các thành phố, đồng bằng, miền núi, sông biển, cầu, đường v v.... to đẹp, nguy nga, tráng lệ không thể tưởng tượng nổi. Sách báo chỉ nói được một phần, tận mắt mới thấy sự vĩ đại và thành quả công cuộc đổi mới. Thấy được câu nói của Bác Hồ "thắng giặc Mỹ ta xây dựng lại đất nước to đẹp hơn mười ngày nay" đã thành sự thật. Lần đầu tiên ngắm mênh mông trời nước Năm Căn, ngồi thuyền máy chạy với tốc độ 70km/giờ trên sông Cà Mau, đứng trên tầng 20 khách sạn Quê Hương ngắm Sài Gòn hoa lệ, công viên Đầm Sen có biển nhân tạo và Động Phong Nha giả mà như thật, cưỡi ngựa bên thác Prem..... thật là thú vị....
Ấn tượng thứ tư: Gặp được anh Lê Văn Vi, chị Nguyễn Thị Viêm ở Đà Nẵng, anh Trương Quang Tơ ở Quảng Ngãi, anh Phan Đình Trung, Ngô Đa Kỳ, chị Lê Thị Mười ở Phú Yên, anh Nguyễn Văn Đó ở Bình Thuận, anh Võ Khắc Sang ở Long An, và chị Nguyễn Thị Thủy ở Lâm Đồng. Đó là những cán bộ Chi hàng Kiến thiết Quảng Bình thời chống Mỹ được về quê hoặc được điều động vào Nam xây dựng ngành sau ngày giải phóng rồi nghỉ hưu tại các tỉnh đó. Nhớ thương hàng chục năm nay gặp nhau mừng mừng tủi tủi, lời chào, lời hỏi nghẹn ngào giữa câu, món quà trao tay nho nhỏ mà nước mắt nặng hàng mi. Rồi đây có còn gặp lại nhau nữa hay không......
Ấn tượng thứ năm: Riêng ở Quảng Ngãi, đoàn có ấn tượng sâu đậm với hai sự kiện. Sự kiện thứ nhất là tối ngày 2/6, Ban lãnh đạo chi nhánh tiếp các cụ ở nhà khách UBND tỉnh. Vừa mới chúc nhau trọn ly bia thì cụ Đoàn Phúc Quát, người cao tuổi nhất đoàn ngất xỉu. Cán bộ hành chính chi nhánh Quảng Ngãi giúp chúng tôi đưa cụ Quát vào phòng nghỉ rồi mời bác sĩ khám và mua cháo ngon để sẵn khi cụ hồi tỉnh thì có ăn. Nhiều người trong đoàn chúng tôi hoang mang, nếu cụ Quát ốm nặng thì đoàn phải trở về mất.
Chúng tôi đem nỗi băn khoăn này nói với anh Phan Đức Tú - Giám đốc Chi nhánh Quảng Ngãi. Anh Tú động viên chúng tôi: "Các anh đừng lo, nếu ngày mai cụ Quát vẫn ốm thì chúng tôi sẽ bố trí xe đưa cụ ra Quảng Bình và có người đi theo săn sóc cụ cho đoàn tiếp tục tham quan". Nhiều người trong chúng tôi cảm động ứa nước mắt. Thật may là sau khi tỉnh lại, ăn tô cháo ngon vào lúc 12 giờ đêm, cụ Quát khoẻ lại bình thường. Hoá ra cụ chỉ mệt do quãng đường đi trong ngày hơn 400 cây số. Khi khỏe lại, anh Trường lái xe đùa cụ: "Ngày mai có xe Quảng Ngãi ra Trung ương, đề nghị cụ Quát trở về theo xe Quảng Ngãi để đoàn đi tiếp”. Cụ Quát năn nỉ: "Tôi không sao đâu, ngày mai hết mệt thôi, bắt tôi về thì tôi ốm thật". Đoàn vẫn để cho cụ Quát tiếp tục đi tham quan và thật kỳ lạ, cụ Quát khoẻ hẳn, đi suốt cả hành trình tham quan mà vẫn không sao.
Sự kiện thứ hai, ngày 10/6, trên đường trở về, chúng tôi lại đến Chi nhánh Quảng Ngãi vào lúc 18 giờ thì ở đó đã có 6 đoàn cán bộ các Chi nhánh Hải Phòng, Bắc Giang, Bắc Ninh, Hà Tây, Thanh Hoá, Yên Bái đi tham quan và công tác ghé lại. Chi nhánh Quảng Ngãi tiếp cả 7 đoàn chúng tôi gần 100 người tại khách sạn Sông Trà. Một cuộc giao lưu văn nghệ hiếm có giữa đội văn nghệ Chi nhánh Quảng Ngãi với 7 đoàn chúng tôi từ 19 giờ đêm đến hơn 22 giờ. Vui đến nỗi 2 cụ Trần Đức Bưu 73 tuổi và Lê Bá Hùng 69 tuổi cũng xung phong lên hát.
Về đến Đồng Hới, Ban lãnh đạo Chi nhánh Quảng Bình đón mừng đoàn “đi đến nơi về đến chốn”, đồng chí giám đốc hứa sẽ cho các cụ đi tham quan một chuyến nữa ra Bắc vào dịp thích hợp. Chuyến tham quan của các cụ ra các tỉnh phía Bắc được thực hiện tháng 6-2004. Chuyến tham quan này các cụ có thêm nhiều ấn tượng mới, có cụ đã ghi lại nhật ký hành trình 16 trang giấy A4.
Cuối năm 2005, cụ Đoàn Phúc Quát ốm nặng. Đến thăm cụ ở bệnh viện tỉnh, tôi đùa: "Mong anh chóng lành để đi tham quan đất nước chuyến thứ ba ở Tây Bắc và Tây Nguyên". Cụ cố gượng cười, nói thều thào: "Lần này có chết cũng thoả mãn lắm rồi, mình mong các cậu khoẻ mà đi tiếp".
N.V.M
*Nguyên cán bộ BIDV Quảng Bình